Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Tết nhất

Chiều 27 tết.
Hà Nội sắp đón giao thừa mà nắng chang chang,chẳng còn muốn nhấc chân ra đường nữa. Ngoài kia, con phố ồn ào, người ta đi mua đào mua quất, đi thăm thú chúc tết họ hàng trước xuân sang, đi mua sắm những thứ cần thiết cho những ngày sắp tới. Chỉ mấy ngày thôi mà bận rộn, mà lo lắng đến thế sao.
15 năm không đón giao thừa cùng cha mẹ, chỉ có một mình, rồi thì có thêm con gái, và giờ là 3 mẹ con. Cũng có thể coi là một gia đình hoàn chỉnh đấy. 2 đứa con xúm xít, đòi hỏi và giận dỗi, chúng nó bắt mẹ thành người lớn, bắt mẹ mạnh mẽ...và quả thật, hết cả yếu đuối, hết cả sợ ma, không cả dám ốm nữa, vì chúng thay nhau ốm mất rồi.
Tết ở cơ quan rất buồn tẻ, các phòng làm việc vắng hoe, mọi người đã ra về hết. Tiền tết cơ quan chưa lĩnh, nghe nói được 500k, các khoản thưởng công đoàn, thưởng công tác thi đua, thưởng sáng kiến....khoảng 5 loại thưởng, được 700k nữa, không đủ lo cái tết cho gia đình. Thế sao mà vẫn cười nhỉ, vẫn đi làm, vẫn mặc đẹp...cái vỏ bên ngoài quan trọng biết bao.
Tết. 3 mẹ con cũng có bánh chưng, giò làm lương thực, có đào, quất và rất nhiều phong lan làm món ăn tinh thần. Thôi kệ cái nỗi buồn dai dẳng và ám ảnh, cái nỗi buồn không kiếm ra tiền, 3 mẹ con lạ cùng nhau đón một năm mới.
Cầu chúc mọi điều tốt đẹp, các con mạnh khỏe, học giỏi, chúc cho mình mạnh mẽ thật nhiều!