Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

"Về một đức tính của người Việt Nam"

Có ai đã đọc những dòng trong bài báo này (mà tôi đã quên mất tên tác giả) thì đều bật cười vì một phát hiện rất thú vị về một đức tính quý báu của người Việt Nam. Không phải cần cù chịu khó, cũng không phải thông minh, không phải tình yêu thương đùm bọc "lá lành đùm lá rách" mà là đức tính không hoàn thiện cái gì bao giờ.
Với bất cứ một cái gì, chúng ta cũng có một thói quen báo cáo "đã căn bản hoàn thành". Tất nhiên là ở tầm cỡ quy mô thì nhiều lắm, năm nào chỉ tiêu kinh tế xã hội của cả nước năm nào cũng "căn bản hoàn thành", nào là các công trình to nhỏ đều "căn bản hoàn thành và đưa vào sử dụng"...
Tôi có cô bạn gái, 2 vợ chồng tích cóp mãi mới mua được căn hộ chung cư ở tầng thứ 11. Khỏi phải nói bao nhiêu lo toan, có khi cả nợ nần để có được căn hộ này. Ngày nhận nhà và bàn giao chìa khóa, trong bài phát biểu rất hoành tráng, thể hiện trách nhiệm của chủ đầu tư, ông giám đốc xí nghiệp đã trịnh trọng tuyên bố: Sau gần 2 năm thi công, đến nay, khu nhà ở ...của chúng ta đã căn bản hoàn thành!
Tôi không biết cái "căn bản" của ông nằm ở đâu, nhưng thú thật là tôi thấy run, bởi vì, chỉ với 0,1% của cái rủi ro nằm trong cái "không căn bản" kia thì người dân đã "nhừ tử" rồi.
Ấy, đi ăn mừng nhà mới cho bạn mà cứ suy nghĩ thế đấy.
Cho nên tôi mới nhớ lại những điều mà bài báo kia đề cập, nhớ đến những thứ "căn bản hoàn thành" mà tác giả đưa ra chứng minh cho lập luận của mình, và nhớ đến cả những việc làm của bản thân, trách nhiệm với cuộc đời mình nữa, có lẽ cần phải cải thiện tình trạng "căn bản" của mình đi, hoàn thành nhiều và "hoàn thành một cách căn bản" thì ít thôi.