" Dạo này mẹ hay nghĩ về quê hương, thấy buồn, không phải là buồn một cách bình thường đâu, mà là thăm thẳm".
Đó là lời của mẹ tôi. Mẹ không hay buồn, chị em tôi vẫn đùa là cha mẹ được rèn luyện một tinh thần lạc quan phi thường qua thời bao cấp. Mẹ yêu quý các con và lấy việc chăm sóc con cái, nhà cửa vui vầy làm niềm vui sống. Cơm mẹ nấu, nhà cửa mẹ dọn, đàn cháu béo mũm do mẹ chăm sóc. Và hơn cả, mẹ còn là sợi dây gắn kết các thành viên trong gia đình, hóa giải mọi nỗi ưu phiền, lo lắng trong lòng mọi người, cả những mâu thuẫn phát sinh từ những nhu cầu sống thông thường của mọi người. Niềm vui lạc quan của mẹ truyền sang cả chúng tôi. Ví như việc mẹ tôi gọi bố tôi là người chăm sóc quân nhu quân trang cho cả nhà, đơn giản vì ông hay lo lắng việc cất quần áo mỗi khi trời mưa. Hay là bà chị gái, người thường đứng ra lo "công to việc lớn" trong nhà được mẹ gọi là Bộ trưởng bộ ngoại giao kiêm văn hóa thể thao du lịch. Và cũng chính bởi trọng trách của chị tôi mà mẹ tôi thường bỏ qua mọi lỗi thuộc về nữ công gia chánh của chị...tất cả đều được mẹ miêu tả một cách hài hước và dí dỏm, khiến cả nhà cùng vui.
Quê ngoại tôi ở Hải Dương. Mỗi năm mẹ tôi về quê vài ba lần. Năm trước bà ngoại tôi còn sống thì mẹ về nhiều hơn và ở lại cũng lâu hơn. Buổi tối ở quê, các dì, các mợ thường tập trung nói chuyện vui vẻ, căn nhà của bà ngoại rộn vang tiếng cười. Nhưng thực ra thì bà tôi điếc nặng lắm, chẳng bao giờ tham gia được những câu chuyện mà mọi người nói, nếu thấy cười nhiều, bao giờ bà cũng hỏi: Cười tao ah?
Thế là con cháu lại cười rộ lên. Câu chuyện ở quê ngoại đọng trong tôi chính là niềm vui với họ hàng ruột thịt, là những ngày nghỉ ngơi sung sướng, những chuyến leo núi Côn Sơn, hít thở bầu không khí trong lành mát rượi của cánh rừng thông, nghe tiếng suối róc rách, nơi cảnh đẹp mà bao thi nhân mặc khách cũng phải tìm về.
Chưa bao giờ tôi thực sự đau đáu về nơi ấy, mà nói đúng ra thì chưa bao giờ tôi đau đáu về một miền đất nào. Tôi thích đi du lịch, thích cảnh đẹp hùng vĩ mê hồn của các tỉnh vùng núi phía Bắc, thích sông nước mênh mang của miền Nam, thích biển xanh cát trắng...đủ cả.
Ngay cả vùng đất mà tôi đang sống và đã gắn bó nhiều năm, cả căn nhà cũ của cha mẹ, cả nơi nhiều kỷ niệm vui buồn nhất mà tôi đã đi qua tôi cũng không bao giờ thấy một nỗi thăm thẳm khi nghĩ về nó. Lúc nào tôi cũng bận rộn với công việc, con cái và bạn bè, lắng đọng của tôi nằm đâu đó, một góc tường rêu phong Hà Nội, một trận mưa đêm, một vệt trăng sáng, những mùa hè mang nỗi buồn thênh thang, những gương mặt bạn bè....đến cũng nhanh và qua cũng rất nhanh.
Tôi đành tâm sự thật với mẹ rằng tôi đã vô tâm, bởi vì, tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tuổi thơ tôi trải qua ở những nơi cha mẹ công tác, cũng loanh quanh Hà Nội thôi, rồi đi học đại học cũng Hà Nội, lấy chồng cũng Hà Nội và bây giờ thì là nỗi cô đơn ngay trong cái thành phố này, nghêu ngao hát Hà Nội của tôi mà thật ra là nó không hề là của tôi.
Tôi là một kẻ không có quê.