Chuyện thứ nhất.
Bạn học với tôi từ hồi cấp 3, rồi đại học. Lấy chồng và có 2 cô con gái xinh đẹp. Cuộc sống không khá giả nhưng vợ công chức, chồng bộ đội, có thể coi là tạm ổn trong thời buổi khó khăn hiện nay. Bạn yêu chồng. Nếu xét về biểu hiện, hành động của cả 2 mà nói thì đúng là như thế. Ví dụ như không bao giờ đi chơi khi chồng ở nhà, không bao giờ để chồng ăn cơm một mình, chồng về muộn thì chờ đợi, người ăn cơm, người ngồi cạnh động viên bằng dăm ba câu chuyện vui vẻ, rồi cất cất dọn dọn, rồi rủ rỉ những câu chuyện bí mật...Hạnh phúc ấy ối người mong đợi.
Nhưng mới gần đây thôi, bạn thút thít kể lể và nhờ tôi đứng ra "bảo lãnh" cho bạn, vì chồng bạn rất tin vào cái mặt vô tư thành thật đến ngu ngơ của tôi. Cực chẳng đã tôi phải làm như thế,cam đoan những câu chuyện anh nghe được chỉ là "đồn thổi". là sự "hiểu lầm" mà thôi. Chắc nhìn tôi quá ngốc nên bạn không nỡ giấu: Tớ rất yêu chồng, nhưng tớ cũng rất yêu anh ấy!!!/ Tôi càng bí rị.
Bây giờ thì lại "ổn" rồi. 2 vợ chồng bạn vừa bỏ lũ con ở nhà để bay vào Đà Lạt "hâm nóng tình yêu".
Chuyện thứ 2.
Bạn tôi kinh doanh nhỏ nhưng lãi suất không nhỏ. Bằng chứng là bạn đi Lexus, ở nhà biệt thự. Vợ bạn là nhà báo, một báo tên tuổi hẳn hoi, và có một vẻ đẹp nhỏ nhắn, thông minh. Bạn tôi không bắt vợ cơm nước, nhà cửa...việc đó có "Osin". Cái mà bạn cần là vợ đẹp con khôn, gia đình hạnh phúc. Và tôi luôn có cảm giác đó mỗi khi tiếp xúc với họ. Trước mắt bạn bè,họ luôn trao nhau ánh mắt tình tứ, lời nói ngọt ngào, và thi thoảng lũ bạn còn phải quay mặt đi vì những cái hôn trao vội kiểu phương Tây của 2 người nữa. Tôi bảo: 2 vợ chồng hạnh phúc ghê! (Lời khen có khi còn kèm cả ý ghen tị) và bạn cười hờ hờ, mắt không tránh khỏi liếc sang làn da mịn màng nơi cổ áo của cô bé bàn bên: Hạnh phúc đến khi ly hôn.
Và rồi họ ly hôn thật. Lý do: Ngoại tình, bạo lực gia đình, khủng hoảng tâm lý?
Chúng tôi không giải thích được nhưng nó đều có cả. Nghe bạn bè kể lại, ngày ra tòa, 2 người nhìn nhau như quân thù và không tiếc lời chửi rủa, nhiếc móc nhau thậm tệ.
Chuyện thứ 3.
Vừa vào phòng làm việc, chưa kịp cởi áo khoác, cô em cùng phòng đã hí hửng: Chị thích xem bói không, em có chỗ xem hay cực?/ Xem để làm gì, có lấy được chồng nữa không ah? /Ôi chị này, sao chị tinh thế, chính là thế đấy/ Ha, kể xem nào!
Và đây là câu chuyện: Vợ chồng em ly thân lâu rồi, em phát hiện thằng cha có con riêng. Em ngấm ngầm theo dõi và biết hết, tháng nào cũng phải làm thêm để có tiền, tháng nào cũng phải đi công tác để đến thăm con./ Vậy sao em không ly hôn?/ Tội gì hả chị, em có làm ra tiền đâu, em phải bắt lão có trách nhiệm với 2 đứa con chứ/ Nhưng còn bản thân mình, em không nghĩ đến ah?/ Chị này, thế em mới kể cho chị đây, giờ em vừa tìm được mối rồi, Hàn Quốc hẳn hoi nhé, 35 tuổi chưa vợ/ Em định lấy chồng HQ ah (Tôi trố mắt)/ Không, lấy gì mà lấy, nhưng nó mua nhà cho em, em quyết định ly hôn để sống được ngày nào thì sống. Ông thày bói này xem đúng lắm chị ah. Trước ông ấy bảo hôn nhân của bọn em sẽ "đứt" mà em không tin, giờ thì đúng thật, nhưng ông ấy cũng bảo "tập 2 hay hơn tập 1". Gần đây nhất ông ấy bảo em chỉ mấy năm nữa chồng em thân tàn ma dại lại quay về thôi!
Trời đất. Đến đây thì tôi không biết nói gì nữa. Cô em tôi không hề kém ai về mặt hình thức, tính tình cũng ngọt ngào khéo léo. Và nếu không nói ra thì ai cũng ngỡ vợ chồng họ đang rất hạnh phúc.
Tôi lắng nghe những câu chuyện ấy, lòng không khỏi những băn khoăn. Hôn nhân của cả 3 đôi vợ chồng kia đều đã 15 năm. Họ đang rất ổn hay là tôi không ổn, hay họ biết vì một cái gì đó cao hơn, biết vì con cái?
Tôi đã đề cập đến một vấn đề không phải của mình rồi. Thôi lại lắc đầu, quên đi!
Chuyện thường ngày em à...
Trả lờiXóaVẫn biết là chuyện thường ngày thôi mà lòng cứ bâng khuâng buồn, chị à!
XóaĐêm an lành Em nhé !
Trả lờiXóaTrường hợp cô bạn thứ nhất có giống TA k?
Trả lờiXóaHehe...sao hỏi câu riêng tư thế? Bao giờ TA có anh nào đón đi"hâm hâm" sẽ thông báo cho Lão biết, giờ thì....chưa!
Trả lờiXóa