Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Có một dòng sông đã qua đời

"Mười năm xưa đứng bên bờ dậu
Đường xanh hoa muối bay rì rào
Có người lòng như khăn mới thêu

Mười năm xa áo bay đường chiều
Bàn chân trên phố xa lạ nhiều
Có người, lòng như nắng qua đèo...."

Ca khúc Trịnh Công Sơn gợi một nỗi buồn vô cớ. Hà Nội đang trong cơn bão số 2, mưa tầm tã, rả rích, hoa lá trong sân tả tơi cả rồi....Mưa gợi một nỗi buồn miên man.
Mười năm qua đi, mười năm tưởng dài đằng đẵng mà cũng chỉ như ảo ảnh lướt qua mà thôi. Tôi đã đi, cóp nhặt từng ngày nhọc nhằn cuộc sống, từng niềm vui, từng nỗi buồn, nỗi chờ mong và hy vọng....Con đường tôi qua, con đường nhạt nhòa mưa nắng, đơn điệu thế mà sao lòng đầy bão giông.
Có một cô bé trú chân bên hiên nhà, cái ô tròn xanh lá, tóc lõa xõa bay bay. Cô bé ngước nhìn trời, và thích thú xòe bàn tay nhỏ nhắn đón từng hạt mưa rơi trên viền chiếc ô nho nhỏ.
Có một hình ảnh xưa chợt hiện về....



8 nhận xét:

  1. Bài viết hay và đẹp như một áng thơ vậy. Thật lãng mạn ! Chiều thật vui Em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mưa thấm nỗi buồn, Lão làm em vui như đứa học trò được khen.

      Xóa
    2. Mưa thấm nỗi buồn, Lão làm em vui như đứa học trò được khen.

      Xóa
  2. Lại mong trời mưa mãi, chúc bạn ấm áp một chiều mưa

    Trả lờiXóa
  3. Rồi trời lại sáng, và niềm vui tràn đầy tâm hồn bạn.

    Trả lờiXóa
  4. Sang thăm em mà không gặp, thôi thì gửi lại đây lời chúc an lành nhé.

    Trả lờiXóa