Lọ mọ gần chết cuối cùng cũng kiếm được xiền để xây nhà mới. Nói thật chứ chẳng chơi, dân VP ngày này mài mòn trên ghế đánh 3 cái văn bản lăng nhăng, trình độ CNTT (ngày xưa gọi là...) mãi không vượt qua được ngưỡng xóa mù.
Thôi thì chào mừng sự kiện nhà mới, đáng lẽ phải mời mọi người ăn mừng Tân gia, nhưng hôm trước Lão nông tính toán quá, đi thì cũng dở ở không xong nên ngại, tấm lòng của mình nhỡ thành nỗi lòng của người khác.
Bao nhiêu suy tư trong lòng, cũng nhân dịp "về thăm trường cũ", quyết định ra một bài văn vần, mời cả nhà đọc nha:
Qua sân trường
Nhớ một thời áo trắng
Tóc đổ óng trên lưng
Những nụ cười bè bạn
Rải vàng ghế đá
Chỗ bàn xưa, nét mực cũ phai nhòa
Bạn đã đi xa
Ngày xưa
Cây gạo trổ bông
tháng 3 nông nổi
Cây cơm nguội vàng
nhuộm cả mùa thu
Mắt ai sâu thẳm
Một thời
sâu trong nắng
Một thời
khô khẳng đông buồn
Qua sân trường
Nếu có còn ở lại
Là giảng đường
Những kỷ niệm, những yêu thương
Tôi đã xa rồi....
Mừng TA có nhà mới. Muốn nhà đẹp, qua nhà ông Sông Quê (Người Nhà Quê) mà coi, rồi tham khảo thêm
Trả lờiXóaCám ơn lão nhé, tui vẫn chưa quen với "căn hộ" này, chẳng thấy khoái gì cả.
XóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Xóa