Có ai đã đi qua trong cuộc đời, có ai hiện hữu mà đã phải quên đi....đã từng có một người như thế. Gần 20 năm gặp lại, cái mặt nhơn nhơn không cho trái tim xúc động một cơ hội. Cái mặt cứ vui tươi không một ưu tư, không một trách nhiệm.
Em thế nào?/ (nhún vai) Bình thường ạ....còn anh?/ (im lặng)...anh cũng vậy. Em có còn giận anh không? Không ạ, ai nói em giận anh?.../Hôm em cưới, em có nghĩ đến anh không?/ Ôi trời, hôm đấy em bận quá...với lại, gần 20 năm nay, lúc nào em cũng bận/ Ừ, anh hiểu/( Hiểu cái quái gì nhỉ), em vẫn như ngày xưa, xinh hơn thì phải/ Em chưa bao giờ xinh/ (cười) thế mà lúc nào anh cũng nghĩ là em rất xinh/ Ha... giờ thì em hiểu ngày xưa em thế nào rồi.
Đấy là toàn bộ đoạn đối thoại ông nói gà, bà nói vịt, chẳng giống mình hình dung gì cả.
Rượu vào, men bốc lên ngùn ngụt. Có một bàn tay mạnh dạn ôm ngang lưng. Nhắm mắt cũng hình dung ra khuôn mặt, ánh mắt, mái tóc ấy...thôi đành gỡ ra. Em phải về đây/ Vì sao?/ Vì đương nhiên là như vậy/
Người của ngày xưa, của mối tình đầu đầy xao xuyến, của một thời sinh viên sôi nổi, không bao giờ là người của hôm nay.
20 năm rồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét