Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Sáng nay và cả đêm qua nữa, lòng tự nhiên buồn quá, đọc bài "Người Việt Nam vô cảm", suy nghĩ lại mình, thấy chán nản vô cùng.
Người Việt Nam luôn tự nhận là một dân tộc gần gũi và thân thiện nhưng sự thật thì khác lắm. Độ cuối những năm 90, lũ sinh viên chúng tôi ra trường, bắt đầu có người tìm kiếm công việc ở những công ty nước ngoài, lý do chủ yếu vì thu nhập. Và tôi đã nghe được những nhận xét: Người VN chúng mày thật thiếu nụ cười!
Không ai dạy chúng tôi điều đó cả, không có một tiết nào cho cả 12 năm phổ thông và 5 năm đại học nói về giao tiếp. Chúng tôi được học chủ yếu về kiến thức, và có chăng, hãy tự rút ra cho mình kinh nghiệm giao tiếp với xã hội, với cộng đồng. Một số bạn may mắn hơn vì sinh ra trong những gia đình có "nền tảng" ngoại giao, một số bạn là người Hà Nội gốc....không ai dạy chúng tôi phải cười!
Nhưng rồi tất cả vẫn cười, lúc ở nhà, lúc ra đường, thậm chí lúc chém gió trên điện thoại hoặc blog, chỉ có điều, nụ cười đó của người Việt Nam vẫn không thân thiện, chúng ta đứng hàng thứ 13 trên thế giới về độ vô cảm!
Mà cũng đúng thôi, bài báo chỉ ra rằng không ở đâu con người phải "chiến đấu" hết mình như ở Việt Nam, chiến đấu trong từng bữa ăn, từng giấc ngủ...và ở đâu cũng thấy không an toàn. Nào giáo dục, giao thông, thậm chí cả vui chơi giải trí...người Việt Nam không có được cảm giác an toàn. Đã không học được cách sống thân thiện lại bị thử thách như thế thì làm sao không vô cảm cho được.
Tôi thì lại nghĩ nhiều về một vấn đề: Lạm phát kinh tế.
Hàng năm nay rồi, xung quanh tôi mọi người thay đổi cách sống nhiều lắm. Tôi nghe một chị nói vui, ở cơ quan chị, người ta không đọ nhau về quần áo váy vóc túi sách nữa, người ta đọ nhau về cặp lồng, xem cặp lồng của ai đẹp hơn, nhiều ngăn hơn và kín đáo hơn. Những công chức, viên chức bắt đầu ăn cơm nhà thay vì ra quán. Có cái gì đó văn hóa của thời bao cấp bắt đầu len lỏi trong tâm trí chúng tôi.
Phải thắt lưng buộc bụng lo từng bữa ăn, những đồng tiền đóng học cho con, lúc nào cũng thiếu trước hụt sau, lúc nào cũng tính tính toán toán, gặp phải những dịp mùng 8/3 thì ôi thôi, mưa xuân hay cây lá tốt tươi, con đường nảy đầy hoa cũng mặc, còn phải lo tiền đi cô. Những dịp 20/11, muốn về thăm thày giáo cũ, muốn cùng thày và bè bạn ngày xưa ngắm mùa thu để cảm nhận những con đường, những mùa thu đã qua cũng đành ngậm ngùi gác lại, nhường chỗ cho khoản chi 20/11 thiết thực hơn.
Buồn quá là buồn, tốt nghiệp 2 đại học, làm công chức nhà nước, sáng sáng vẫn ăn diện hơn người để đến cơ quan, tươi tươi cười cười, bao nhiêu thứ như thế chỉ là hình thức...biết bao con người như mình và cả bao con người không được như mình, sống còn chẳng nên hồn thì làm sao có cảm xúc được.
Thôi, đành tự nhận là người dân một nước vô cảm hàng đầu thế giới!

2 nhận xét:

  1. Đã có 1 cuộc tình lãng mạn. Đã có 1 sự dừng lại vừa đủ, vừa kịp để tui thấy TA hay hay hay, hyhy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tui cứ biết dừng lại cho nên đến giờ vẫn chẳng đi được đâu cả. Huhuhu

      Xóa